Bên cổng đời rộng mở

Bên cổng đời rộng mở

2016-09-16 07:32:57

BÊN CỔNG ĐỜI RỘNG MỞ

Khi nỗi cô đơn giam kín phận người,
Và bóng tối vây quanh niềm bất hạnh.
Mảnh vườn hoang qua đông tàn giá lạnh
Mỗi cây đời đều cho quả đắng, chua.
Khi dòng sông khô cạn những ước mơ
Đêm trăng khuyết, ngậm ngùi thân đá cuội.

Bất hạnh - Tật nguyền – đâu phải nguồn tội lỗi,
Mà người vui ta chẳng dám vui cùng ?
Độ xuân về ngàn cây cỏ đơm bông,
Sao hờ hững để lòng thêm héo úa ?
Dưới ánh dương mịn màng như tơ lụa,
Sao không nghe nồng ấm trái tim người ?
Tìm đâu lời dịu ngọt nở trên môi
Cho nước mắt tan giữa lòng biển rộng ?

Em biết đấy, trời cao xanh lồng lộng,
Ngàn mây trôi, vẫn quá đỗi êm đềm!
Bất hạnh - tật nguyền, khi có được niềm tin
Thêm đôi cánh để vươn lên số phận.
Từng niềm vui, nguôi ngoai lòng trắc ẩn,
Em cùng tôi hoà nhập với muôn người.

Cuối con đường sẽ là bóng em – tôi.
Chùm hạnh phúc bên cổng đời rộng mở.
Xuân đến muộn, sao lòng ta cứ ngỡ
Hương đất trời ngào ngạt tuổi thanh xuân?

 

Bùi Ngọc Thành

 

 

LẠY BẠN

 

Vì thương bạn khổ với mình

Vệ sinh tại chỗ, tắm rinh ra hè

Bốn mùa gió đỡ mưa che

Còn lo cơm áo nặng đè cong lưng.

 

Gặp khi ta khỏe bạn mừng

Trái trời ta ốm rưng rưng bạn buồn

Đêm rằm chẳng đoái trăng suông

Chiều xuân hiu hắt trở luồng heo may.

 

Chăm mình bạn chẳng ngơi tay

Ngày qua ngày lại tiếp ngày triền miên

Giấu bao mệt mỏi ưu phiền

Bạn cười: thế giới chẳng nghiêng chút nào!

 

Đời ta như ngọn đèn hao

Bạn là nhiên liệu rót vào yêu thương

Để từ le lói đêm trường

Ta lần theo ánh thái dương sang ngày

 

Bạn ơi nghĩa trọng ơn dày

Dù không cốt nhục chân tay cũng là

Lạy này lạy mẹ sinh ra

Lạy này lạy bạn cho ta cuộc đời.

 

Nguyễn Ngọc Hưng